Đoan Trang
Nàng gom hết Đà Lạt Gọn trong một nụ cười Trái tim trai mười bảy Bắt đầu mê rong chơi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Nàng gom hết Đà Lạt Gọn trong một nụ cười Trái tim trai mười bảy Bắt đầu mê rong chơi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Ðể cho mái tóc trên đầu anh…
Nghe nói Trà Bồng cảnh đẹp xinh Phong quang vương vấn xiết bao tình Công chầu chùa đá mây buông phướn Sốc chực Xen – Bay, sóng vỗ sinh Trầm quế lưu người thăm xóm thượng Lúa ngô luyến khách viếng thôn kinh Hồn quê ấp ủ thêm hương sắc Mỗi vẻ mỗi nơi đất…
Tôi đứng đây hướng về dĩ vãng Lòng ngậm ngùi con nứoc vẫn trôi xuôi Tình quê hương cách biệt đã lâu rồi Bao kỉ niệm… giũa những ngày thơ ấu – 0 – Nhớ chiếc cầu năm xưa cùng bè bạn Thường hẹn hò ôm sách vở đến trường đời lớn lên giữa lòng…
Thương cho số kiếp con tằm Lộn qua lộn lại cũng nằm trong tơ Đời ngưòi như một giấc mơ Sớm còn tối mất có ngờ được đâu Đời người là một bể dâu Duong gian là một nỗi sầu triền miên